Chọn Ngôn ngữ (Translate)

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2023


 

THAY LỜI KẾT

I

Ngày 30 tháng 4 năm 1975, bên Cộng sản thắng cuộc, bên Quốc gia chấm dứt sự tồn tại. Thế nhưng BÊN THẮNG CUỘC lại tồn tại 2 chính quyền: Chính quyền Cộng sản miền Nam, và chính quyền Cộng sản miền Bắc. Chính quyền Cộng sản miền Nam tuyên bố thực hiện chủ quyền của mình trên toàn bộ lãnh thổ miền Nam Việt Nam, là người đại diện hợp pháp duy nhất của nhân dân miền Nam Việt Nam… Rằng, mọi tài sản, bao gồm cả tài liệu, hồ sơ lưu trữ, tài khoản ngân hàng, trụ sở, phương tiện giao thông và tất cả những tài sản khác của các cơ quan đại diện của Việt Nam Cộng hòa ở nước ngoài như Đại sứ quán, Lãnh sứ quán, Cơ quan đại diện bên cạnh cac tổ chức quốc tế... là tài sản của nhân dân miền Nam Việt Nam, phải do Chính quyền Cộng hòa Miền Nam Việt Nam quản lý... 

Thực hiện chức năng của mình, Chính quyền Cộng sản miền Nam cũng đã kế thừa quyền đại diện tại hầu như tất cả các tổ chức quốc tế mà Việt Nam Cộng hòa trước đó đã gia nhập như WHO, ILO, UNESCO, ICAO, IAEA, IMF, Ngân hàng Thế giới.... Trong phiên họp thứ 30 của Đại Hội đồng Liên hiệp quốc khoá năm 1975 cũng đã biểu quyết ủng hộ kết nạp Cộng hòa Miền Nam Việt Nam cùng với Việt Nam Dân chủ Cộng hoà làm thành viên Liên Hợp Quốc. Nhưng, không được kết nạp là do phiếu phủ quyết của Mỹ vào ngày 30 tháng 9. Tới cuối năm 1975, Chính quyền Cộng hòa Miền Nam Việt Nam được hơn 50 nước trên thế giới công nhận và lập quan hệ ngoại giao.  

Phía Chính quyền Cộng sản miền Bắc, cũng công nhận Cộng hòa Miền Nam Việt Nam là chính quyền hợp pháp ở miền Nam Việt Nam. Do đó, các văn kiện của nhà nước này có lúc khẳng định có 2 chính thể độc lập nhau, nhưng có lúc vẫn khẳng định Việt Nam Dân chủ Cộng hòa là của cả nước... Điều đó nói lên CÁI GÌ? Và, hai Chính quyền Cộng sản nầy, đã giải quyết giữa họ với nhau như thế đây? Chúng ta còn nhớ, năm 1945, Cộng sản Hà Nội đã từng XOÁ SỔ XỨ UỶ VIỆT MINH MỚI MIỀN NAM CỦA TRẦN VĂN GIÀU, thì năm 1975, Cộng sản Hà Nội cũng “trước sau như một” XOÁ SỔ MẶT TRẬN DÂN TỘC GIẢI PHÓNG MIỀN NAM, CHÍNH PHỦ LÂM THỜI CỘNG HOÀ MIỀN NAM VIỆT NAM là xong chuyện thôi! 

Nhưng, đó là xong chuyện giữa Cộng sản miền Bắc với Cộng sản miền Nam! Còn Cộng sản Việt Nam với Cộng sản Camphuchia, với Cộng sản Trung Quốc thì đâu có xong chuyện được, cứ nhập nhằng cho đến khi nổ ra 2 cuộc chiến lớn: với Campuchia tháng 1 năm 1979, và với Trung Quốc tháng 2 cũng năm 1979… Năm 1987, khi “Phong trào Đa nguyên, Đa đảng chính trị” nổi lên xoá sạch các Chính quyền Cộng sản ở Đông Âu, tức thì Cộng sản Hà Nội ra lệnh XOÁ SỔ 2 đảng Dân chủ và Xã hội cho “gọn sổ sách" để không còn vướng bận “cùng đổ máu, sợ đòi chia phần”!!! 

II.

Tháng 4 năm 2016, hơn 40 năm sau khi Cộng sản Hà Nội độc tôn cai trị đất nước, Cô giáo Trần Thị Lam, có bài thơ được nhiều người quan tâm. Đó là bài thơ ĐẤT NƯỚC MÌNH NGỘ QUÁ PHẢI KHÔNG ANH? với nội dung:

Đất nước mình ngộ quá phải không anh

Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn

Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm

Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi…

 

Đất nước mình lạ quá phải không anh

Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ

Những dự án và tượng đài nghìn tỉ

Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay…

 

Đất nước mình buồn quá phải không anh

Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc

Rừng đã hết và biển thì đang chết

Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa…

 

Đất nước mình thương quá phải không anh

Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại

Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải

Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu…

 

Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh

Anh không biết em làm sao biết được

Câu hỏi gửi trời xanh, gửi người sau, người trước

Ai trả lời dùm đất nước sẽ về đâu…

III.

Theo chúng tôi, nội dung thơ rất sâu sắc, nghệ thuật thơ cũng rất tuyệt vời, chỉ 4 chữ NGỘ, LẠ, BUỒN, THƯƠNG mà nó KHÁI QUÁT được hiện trạng của đất nước VIỆT NAM ở “Những năm đầu của Thế kỷ 21”: 

Chữ NGỘ để miêu tả NGƯỜI DÂN: Bốn ngàn tuổi mà dân không chịu lớn; Bốn ngàn tuổi mà vẫn còn bú mớm; Trước những bất công vẫn không biết kêu đòi... Tại sao và vì đâu?

Chữ LẠ để miêu tả CHÍNH QUYỀN: Những chiếc bánh chưng vô cùng kì vĩ; Những dự án và tượng đài nghìn tỉ; Sinh mạng con người chỉ như cái móng tay… Vì đâu và tại sao?

Chữ BUỒN miêu tả về TÀI NGUYÊN CỦA ĐẤT NƯỚC: Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc; Rừng đã hết và biển thì đang chết; Những con thuyền nằm nhớ sóng khơi xa… Vì đâu và tại sao?

Chữ THƯƠNG miêu tả về CÁC THẾ HỆ TƯƠNG LAI: Mỗi đứa trẻ sinh ra đã gánh nợ nần ông cha để lại; Di sản cho mai sau có gì để cháu con ta trang trải; Đứng trước năm châu mà không phải cúi đầu… Tại sao và vì đâu?

Cái “ấn tượng, độc đáo” trong lời kết của bài thơ là câu hỏi: ĐẤT NƯỚC MÌNH SẼ VỀ ĐÂU ANH? Và, câu gợi ý trả lời lại càng “độc đáo, ấn tượng” hơn: Anh không biết em làm sao biết được; Câu hỏi gửi TRỜI XANH, NGƯỜI SAU, NGƯỜI TRƯỚC; Ai trả lời dùm ĐẤT NƯỚC SẼ VỀ ĐÂU?…

IV.

Cái thấm thía nhất của bài thơ là nó ĐẶT THÀNH VẤN ĐỀ cho mỗi người DÂN VIỆT phải suy nghĩ, tự vấn lương tâm, để điều chỉnh hành động của chính mình… Và, người DÂN VIỆT có vị trí xã hội cao nhất nước Cộng hoà Chủ nghĩa Xã hội Việt Nam là Chủ tịch nước Trần Đại Quang, Học vị Phó Tiến sĩ, Học hàm Phó Giáo sư, Uỷ viên Bộ chính trị, nhân vật số 2 của đảng Cộng sản Việt Nam đã suy nghĩ, tự vấn lương tâm, và đã có “Bài thơ trả lời cô giáo Lam Hà Tĩnh” với tựa đềĐẤT NƯỚC MÌNH KỲ DIỆU PHẢI KHÔNG EM? có nội dung:

Nếu đất nước bốn ngàn năm không chịu lớn
Thì bây giờ em chẳng thể gọi tên
Nếu dân tộc đớn hèn như em nghĩ
Thì còn đâu dải bờ cõi nối liền

Em đã quên những bài ca bất tử
Cha ông ta đã bao lần chiến quân Nguyên
Em đã quên máu trào Điện Biên Phủ
Để Việt Nam trên thế giới có tên

Em đã quên triệu người trong lòng đất
Để hôm nay Tổ Quốc ngẩng cao đầu
Em đã quên bao linh hồn bất tử
Đang vật vờ đâu đó giữa biển sâu

Sao không hỏi mình làm gì đi nhỉ
Mà lại trao câu hỏi ấy cho người
Dân tộc này không bao giờ chết được
Nếu diệt vong chỉ có lũ sâu thôi
Những đứa con dù sống hay đã chết
Vẫn ngàn năm quấn quít trái tim này

Đất nước mình có gì ngộ đâu em!
Bốn ngàn tuổi – bốn ngàn năm chinh chiến
Máu ông cha thấm đẫm núi sông này.

Đất nước mình có gì lạ đâu em!
Biển bạc, rừng xanh, cánh đồng lúa biếc
Những con thuyền vẫn vượt sóng tới trùng xa…

Đất nước mình có sầu thương lắm đâu em!
Mỗi đứa trẻ sinh ra vẫn ấm vành nôi, ngọt sữa
Di sản cho mai sau vẫn được bảo tồn, gìn giữ
Đứng trước năm châu không hổ thẹn, cúi đầu…

Đất nước mình rồi sẽ về đâu ư
Sẽ đứng vững dù can qua, bão tố
Yêu đất nước, em chuyên cần dạy dỗ
Góp sức mình xây đất nước phồn vinh.

Đất nước mình không ngộ lắm đâu em
Ai đi xa luôn dạt dào nổi nhớ
Là dân Việt lòng ai không trăn trở
Ai không người nặng nợ với non sông

Em có biết đất nước về đâu không?
Khi lòng người vẫn nhỏ nhen ganh tị
Đem thù hận, đớn hèn và ích kỷ
Gieo vào lòng thế hệ trẻ hôm nay.

Đất nước mình không ngộ lắm đâu em!
Anh vẫn nhớ những đói nghèo, khốn khó
Chuyện áo cơm nên dang dở học hành
Của ngày đầu đất nước thoát điêu linh

Đất nước mình không buồn thế đâu em
Đói khổ, đắng cay qua rồi từng năm tháng
Em hãy tin một ngày mai xán lạn
Sánh vai cùng bốn bể, năm châu…

(TRẦN ĐẠI QUANG, Chủ tịch nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

V.

Thay lời Dẫn nhập là “Lời của một bài hát”, hát về VIỆT NAM “Một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm nộ lệ giặc Tây, ba mươi năm nội chiến từng ngày, gia tài của mẹ một bầy lai căng, gia tài của mẹ một nước Việt buồn. Và, thay Lời kết lại là "Ý của một bài thơ" thơ về hiện tình ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM miêu tả về thân phận của NGƯỜI DÂN Việt, về cách cai trị của CHÍNH QUYỀN CỘNG SẢN, về sự cạn kiệt TÀI NGUYÊN, về viễn cảnh của CÁC THẾ HỆ TƯƠNG LAI... Và, Lời kết của bài thơ là câu hỏi: Đất nước mình rồi sẽ về đâu anh?…. 

Kết hợp Lời hát và Ý thơ chỉ là một ngẫu nhiên, nhưng lại khá thú vị! Và, cả bài thơ "đắp mền hô khẩu hiệu" của Chủ tịch nước, Phó Tiến sĩ, Phó Giáo sư, Uỷ viên Bộ chính trị, nhân vật số 2 của đảng Cộng sản Việt Nam, Trần Đại Quang trả lời cô giáo Lam cũng thú vị nữa phải không??

Tác giả sách VIỆT NAM SỰ KIỆN 1802-1976 một lần nữa trân trọng giới thiệu đến bạn đọc.  

 Sydney ngày 30 tháng 8 năm 2021

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét